Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Kỳ 1: tâm can của gã trai thừa tiền, thiếu hụt tình cảm

Có nhẽ, chưa bao giờ, tình trạng trẻ vị thành niên phạm tội lại nhức nhối như thời đoạn bây giờ. Theo mỏng của Chính phủ, hằng năm có đến 16.000-18.000 trẻ con chưa thành niên phạm tội, chiếm 15-18% tầy. Chỉ trong tuổi (2007 – 2012), các lực lượng CA đã điều tra hơn 49.000 vụ bất hợp pháp hình sự với gần 76.000 đối tượng chưa thành niên phi pháp. Điều đặc biệt là hơn 65% vụ bất hợp pháp của người chưa thành niên có sử dụng khí giới nóng hoặc hung khí nguy hiểm để gây án. Mặt khác, phương thức và mánh khoé của loại phạm nhân này cũng khôn cùng nguy hiểm, tinh tướng, nhiều vụ rất mọi và mất hết tính người.


Nguyễn Văn Phượng trong trại giam


Do thiếu vắng tình cảm…


thực tại, trong rất nhiều trẻ vị thành niên phạm tội khi bị bắt, đều đổ lỗi cho cái nghèo đói và do cảnh ngộ. Nhiều người cũng cho rằng, đây là những biện minh của loại tầy này. Nhưng xét về nguyên do sâu xa của nó thì tình trạng trẻ vị thành niên tại Việt Nam phạm tội ít nhiều bị ảnh hưởng của cảnh ngộ, thậm chí là do thiếu bàn tay săn sóc, dạy bảo của những người sinh thành ngay từ tấm bé. Để rồi khi lớn lên, chính bản thân các em đã không tự tinh thần được những việc mình đang làm có mối nguy hiểm lớn cho gia đình và tầng lớp. Trường hợp của Nguyễn Văn Phượng là một ví dụ tiêu biểu. Vì miếng cơm manh áo, vì muốn cho gia đình có cuộc sống phong lưu nên khi Phượng lên 4 tuổi, cha cậu đã sang Hàn Quốc làm ăn. Có chút vốn liếng, cha Phượng lại muốn có nhiều hơn nữa. Nên vài năm sau, mặc cho “cậu ấm” vẫn còn nhỏ, mẹ Phượng lại khăn gói khởi hành gửi cậu cho ông bà nội coi ngó. Cứ tưởng, ở phương xa ấy, cha mẹ Phượng cật lực cần lao, gửi tiền về quê cho bác mẹ và con ăn tiêu thoải mái thế là đủ và sống có trách nhiệm với nhau. Nhưng họ đâu ngờ rằng, ở quê nhà, khi không có cha mẹ bên cạnh, Phượng đã sống khác.

Chia sẻ với PV báo PL&XH trong trại giam, Phượng cho biết, do cha mẹ chu cấp khá đầy đủ về vật chất, thế nên Phượng cũng được ông bà chiều chuộng và quan hoài không kém những đứa con nhà khá giả khác trong huyện. Nhưng, một đứa trẻ nghịch ngợm như Phượng lại không ý thức được những việc mình làm đúng hay sai. Không có người cha, người mẹ định hướng, những bài toán khó dù rất muốn giải nhưng nhiều tối Phượng chỉ biết vò đầu bứt tai vì không có người kèm, gợi ý giúp. Thế rồi, cứ việc học của ngày hôm nay ứ đọng sang ngày hôm sau khiến cho tâm lý của Phượng chán ngán. Nên, Phượng đã vùi đầu vào game từ khi còn nhỏ. Và rồi, chính những trận game ấy, Phượng đã kết bạn với những đứa trẻ hỏng hóc, lười học. Chẳng những thân thiết trên “game trường”, Phượng còn gặp gỡ, rồi giao lưu cùng với nhóm bạn xa lạ. Để rồi, học chưa hết lớp 8, cậu ta đành dừng bước. Dù bà và những người nhà họ hàng khuyên bảo hết dạ, nhưng Phượng khăng khăng khước từ theo con đường học hành. Thế nên, cũng có lẽ từ lúc nghỉ học, Phượng như rảnh dang hơn. Cậu dành quờ quạng thời gian để giao lưu bạn bè, rồi cùng chúng bạn đi du lịch hết nơi này đến nơi khác. “Lúc đó, em đã biết yêu. Nhưng không kém phần mãnh liệt. Mỗi một tình đến, sẵn có tiền, em đều bao nhóm bạn cùng ý trung nhân của mình đi Hạ Long, Quảng Ninh hoặc ra Đồ Sơn, Hải Phòng ăn chơi trác táng. Thậm chí thời kì ấy, có lúc em yêu và “cưa cẩm” tới 5 cô cùng một lúc…”, Phượng tâm tư.

Hệ lụy từ sự giáo dục?

Cũng theo lời Phượng, dù ở độ tuổi chưa thành niên, nhưng cậu ta chơi thuộc tốp đầu trong huyện thời ấy. Dù yêu nhiều, nhưng chẳng cô nào ghen tuông bởi theo Phượng thì cậu cung cấp cho bạn gái khá đầy đủ về vật chất nên các cô rất chấp nhận khi đi bên cậu. Ngoại giả, Phượng còn kết thân với nhóm bạn hỏng hóc tới gần 20 người. Nên chi, có bất cứ việc gì nhóm thấy ngứa mắt, chúng sẵn sàng nhấc máy kêu gọi đồng bọn “xử lý”. Chính sự ngông cuồng, những hiểu biết thiển cận ấy đã đưa tay Phượng nhúng chàm.

Theo đó, khoảng 19g ngày 1-2-2012, Phượng nhận được điện thoại của Phạm Quang Phú, SN 1992, trú tại xã Quảng Nghiệp, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương nói rằng ra cổng làng vây đánh nhóm thanh niên làng khác sang tán gái làng mình mà dám có “hành động xấu”. Khi tới nơi, Phượng đã được Phạm Đức Nhật, SN 1990, trú cùng xã Quảng Nghiệp kể lại câu chuyện nhóm thanh niên làng Đồng Đức sang tán gái làng song dám đứng lên tắt bóng điện ở cổng làng mình. Nghe vậy, Phượng và nhóm bạn rất tấm tức và cùng nhau gọi thêm gần chục đối tượng khác ra tay với nhóm thanh niên làng bên. Để thực hiện hành vi phạm tội của mình, chúng đã cùng nhau đi tìm gậy ở khu vực quanh đó và mang về để ở sân bóng cổng làng. Trong đó, Nguyễn Văn Trượng, SN 1991, tìm được một đoạn tre, Nhật tìm được một đoạn cây vải đã khô…

Sau khi lên kế hoạch, Trượng chở Nguyễn Đình Hoàng đi tìm nhóm thanh niên ở làng Đồng Đức. Khi biết nhóm của anh Trần Xuân Ánh, Trần Xuân Thượng, Nguyễn Đức Thắng, Nguyễn Đức Thiện, Nguyễn Đức Thanh, Đỗ Tiến Hùng, Vũ Việt Tuấn và Vũ Văn Tuyên, đều trú tại thôn Đồng Đức, xã Thống Kênh, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương, đang đi ra, Trượng đã hô anh em chuẩn bị. Chúng chia thành hai nhóm, trong đó, Phú, Hoàng, Nhật, Trượng, Đức đứng nấp ở đầu ô tô tải gần đó, còn Phượng cùng với 6 chiến hữu nấp ở ghế đá và gốc đa cổng làng chờ thời cơ ra tay. Khoảng 20g30 cùng ngày, khi nhóm anh Trần Xuân Ánh xuất hiện, Phượng đã cùng đồng bọn xông lên tiến công. Cú đánh bất ngờ đã khiến cho ba người trong nhóm của anh Ánh bị thương khá nặng. Trong đó, anh Ánh đã được chuyển lên BV Việt Đức cấp cứu, nhưng do bị chấn thương sọ não kín tụ máu bán cầu đại não trái; nạn nhân bị rối loạn đông máu giảm tiểu cầu, được điều trị nhưng không bình phục vì vậy, đến ngày 18-2, nạn nhân đã tử vong.

Sau cái chết của nạn nhân, ngoài Phượng, 11 đối tượng khác cũng phải hầu tòa và đối mặt với tội “cố ý gây thương tích”. Phượng bảo rằng, ngày đưa hắn ra hội trường lớn của huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương xét xử, bà nội đã 80 tuổi bần bật đứng phía sau theo dõi phiên tòa. Bà cố nhoái người vượt qua đám đông trong hội trường để tiến lên gần nơi Phượng đứng mong sẽ nhìn thấy đứa cháu mà bà chăm bẵm từ tấm bé. Ở tuổi chưa thành niên, Phượng chỉ phải nhận chưa đầy 5 năm tù về hành vi trên. “Lúc tòa vừa dừng lời cũng là lúc bà cố chạy lên ôm chầm lấy em và khóc. Lúc đó, nhìn thân hình gầy đét, da đen xạm, những hàng nước mắt nhạt nhòa của bà mà em thấy hối hận…”.

Gặp Phượng trong trại giam, cậu ta bảo rằng những ngày đầu về trại cải tạo, cậu nhớ bà đến cồn cào. Bởi toàn bộ tình yêu thương bà dành trọn cho Phượng, vậy mà Phượng đã không biết nắm lấy, để giờ đây phải trả giá đắt. Bởi theo lời Phượng thì trước lúc xảy ra sự việc tày đình, bà cũng đã định hướng tương lai cho Phượng và cậu cũng đã định đi học nghề lái xe ô tô để lập nghiệp, nhưng điều ấy giờ đã bị ngắt quãng…

Ngước ánh nhìn phản phất buồn về phía khoảng trời xa, Phượng Chia sẻ: “Điều ấy khiến em ăn năn, nhưng từ ngày em lên trại, ba má cũng chưa một lần về nước thăm em. Ví có bố mẹ ở nhà, được sống trong tình thương yêu, định hướng của mẹ, của cha thì có nhẽ thế cục em đã không bất minh như thế…”. Giờ em mới hiểu cuộc sống không chỉ có nhiều tiền là đủ.


(Còn nữa)

Nguyễn Vũ