Ngành VH,TT&DL từ nhiều năm qua có phải chưa đủ sức bao quát các hoạt động thuộc lĩnh vực văn chương? Bộ có các cơ quan quản lý quốc gia cấp cục về điện ảnh, mỹ thuật, nhiếp ảnh, sân khấu, ca múa nhạc, còn với văn học, mới chỉ có cơ quan cấp phòng thuộc Cục Văn hóa cơ sở. Nấp sau các hoạt động này là sự lừa bịp có tính hệ thống, đánh vào niềm ham sáng tác và cả sự hiếu danh của nhiều người.
Tuy nhiên, dù vậy thì có nên kéo dài tình trạng phòng văn học này mãi đứng ngoài đời sống sáng tác ở địa phương? Các Sở VH,TT&DL cũng đều có các phòng, ban nghiệp vụ, các trung tâm văn hóa.
Chẳng lẽ các đơn vị này không liên can gì đến hoạt động của các CLB, các chi nhánh CLB sáng tác đã mọc lên ở khắp nơi? Các Hội VHNT tỉnh, thành, dù không làm nhiệm vụ quản lý nhưng tiếng nói chuyên môn, ngôn ngữ cố vấn của họ còn yếu ớt đến bao giờ? Ngoài những đề án lớn lao, những chương trình dài lâu, những dự án liên can và những công việc cấp bách… chắc chắn hoạt động sáng tác ở cơ sở cũng cần được quan tâm đúng mức, với ý nghĩa đó là một sinh thể quan trọng của đời sống văn hóa.
Từ đó, khó mà không đặt câu hỏi về sự quan tâm của cơ quan chức năng cũng như tổ chức có vai trò phản biện đối với hoạt động sáng tác VHNT. Không chỉ đến khi có vụ việc bị lột trần thì người ta mới biết đến hình thức "in thơ trả tiền". Đáng sửng sốt là CLB này được thành lập trái phép, dùng con dấu trái phép, hoạt động rộng rãi, mở mang hệ thống ở nhiều địa phương nhưng vài năm sau mới bị "thổi còi".
Để "được" in thơ, "được" mua các ấn phẩm thơ… thì các nhà thơ, trong đó đa phần là người hưu trí đều phải chi khoản tiền không nhỏ, quan yếu hơn là niềm tin, niềm kiêu hãnh của người làm thơ đã bị lợi dụng.